Bác Hồ và Thiếu Niên Nhi Đồng
những câu chuyện kì lạ nhất

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hồng Vân
Ngày gửi: 15h:37' 15-04-2024
Dung lượng: 1.3 MB
Số lượt tải: 8
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hồng Vân
Ngày gửi: 15h:37' 15-04-2024
Dung lượng: 1.3 MB
Số lượt tải: 8
Số lượt thích:
0 người
https://thuviensach.vn
https://thuviensach.vn
Những Câu Chuyện Kỳ Lạ Nhất
Paul Jennings
Chia sẻ ebook: https://downloadsach.com
Follow us on Facebook: https://facebook.com/caphebuoitoi
https://thuviensach.vn
Table of Contents
Lennie Hải đăng
Cái mặt trong cổ họng
Giống táo có vị đặc biệt
Chiếc kèn Ácmônica
Con cá voi bị nổ tung
Xăm mình
Snookle
Nước đọc suy nghĩ
Đúng là đồ con gái
Không nghĩa là có
Người hát rong
Cô gái bằng băng
Bề ngoài của sự việc
Đông lạnh
Hai ông bố
Tìm chó
Chú chuột
Những con bọ từ cục mưa đá
Cái đai áo biết bay
Siêu nhân súp
Santa Craws
Nụ cười được giải phóng
Cái nơ hồng
https://thuviensach.vn
Một kết cục xứng đáng
Trở về từ giấc mơ
Kẻ chiến thắng
Hiện tượng Paul Jennings bắt đầu với tác phẩm Không thật! xuất bản
năm 1985. Kể từ đó, hơn 7,5 triệu cuốn sách đã được giới thiệu với độc giả
trên toàn thế giới.
Tại Việt Nam, từ năm 2000 Nhà xuất bản Kim Đồng bắt đầu giới thiệu
với bạn đọc nhỏ tuổi những câu chuyện hấp dẫn của Paul Jenning với tập
Chuyện bí ẩn thường ngày ( tên do NXB tự đặt) gồm 16 truyện, qua bản dịch
của dịch giả Nguyễn Xuân Hoài. Tập truyện nhanh chóng được các bạn nhỏ
yêu thích bởi các tình tiết hấp dẫn mà hài hước, hồi hộp mà lí thú. Tập truyện
đã được in trong Tủ sách vàng- tủ sách bao gồm những tác phẩm nổi tiếng, có
giá trị văn học, nghệ thuật và giáo dục của Nhà xuất bản Kim Đồng.
Chuyện bí ẩn thường ngày được viết theo lối giả tưởng. Tất cả những
câu chuyện đều diễn ra trong cuộc sống hiện tại mà dường như chỉ có thể xảy
ra ở thế giới khác. Các nhân vật của chúng ta sống, học tập, trò chuyện rất bình
thường, nhưng bất ngờ họ có, hoặc họ gặp những điều không thể tin nổi: Một
chú bé có hàm răng phát sáng trong đêm tối. Một giống táo có vị cá. Một loại
nước mà nếu bạn uống vào có thể đọc được suy nghĩ của người khác. Một thầy
giáo lúc nào cũng cau có, nghiêm khắc bởi nụ cười của thầy bị giam giữ ở đâu
đó. Một cậu bé không được bạn bè ưa thích, không được ai tặng một nụ hôn
thân thiện, cho đến một ngày cậu ta được cho một thỏi sáp môi…
Paul Jennings đã viết hơn một trăm cuốn truyện và đã hơn 40 lần được
trẻ em Australia bình chọn là “tác giả được yêu thích”. Ông cũng giành được
tất cả các loại giải thưởng do độc giả nhí bình chọn. Phim truyền hình nhiều
tập đắt khách Chuyện nhà Twist và Phát điên lên được sản xuất dựa trên việc
chọn lọc các truyện ngắn từ nhiều tuyển tập truyện ngắn nổi tiếng của ông, ví
dụ như Vô hình- tuyển tập đoạt giải thưởng văn học Queensland Premie dành
cho cuốn sách viết cho trẻ em hay nhất vào năm 1999.
https://thuviensach.vn
Năm 1995, Paul Jennings được bầu là thành viên Order of Australia để
phục vụ văn học thiếu nhi và đến năm 2001, ông được trao tặng huân chương
uy tín Dromkeen. Những tác phẩm gần đây nhất của ông gồm Những câu
chuyện hài hước nhất, Những câu chuyện hồi hộp nhất…( trong bộ Chuyện bí
ẩn thường ngày) đã bán được hơn 30.000 bản. Cuốn Con bọ đọc…và làm thế
nào để giúp con bạn bắt nó (2003), tuyển tập truyện ngắn Những đứa trẻ tinh
quái dành cho độc giả nhỏ tuổi và cuốn tiểu thuyết đầu tiên của ông Hedley
Hopkins đã thách thức như thế nào… đã lọt vào vòng cuối của giải thưởng
hàng năm do Hội đồng Úc trao tặng cho những tác phẩm văn học thiếu nhi
xuất sắc.
Năm 2009, Nhà xuất bản Kim Đồng cho ra mắt bạn đọc 4 tập Chuyện bí
ẩn thường ngày của Paul Jennings với các tiêu đề: Những câu chuyện kì lạ
nhất ( Weirdest Stories ); Những câu chuyện hài hước nhất ( Funniest
Stories); Những chuyện lừa ngoạn mục nhất ( Trickiest Stories); Những câu
chuyện hồi hộp nhất ( Spookiest Stories). Hy vọng đó sẽ là những tập sách
gối đầu giường cho bạn đọc sau những giờ phút học tập và làm việc. Các bạn
sẽ được đắm chìm trong trí tưởng tượng phong phú, kì diệu của Paul Jennings
– nhà văn nổi tiếng Australia.
NHÀ XUẤT BẢN KIM ĐỒNG
1
Lennie đang bắt bướm đêm.
Bắt bằng miệng.
https://thuviensach.vn
Cậu bạn này của tôi rất buồn cười. Cậu ấy đứng đó, ngay trên bờ con sông
trong rừng tối, với những con bướm đêm đang lượn vòng vòng trên đầu. Trông
cậu ấy hệt như một cái đèn đường đang tỏa sáng trong một đêm mùa hè ấm áp .
- Cậu cười đấy hả Ritcho[1]? – Cậu ấy làu bàu.
- Không. – Tôi nói. – Tất nhiên là không rồi. Chẳng phải tớ đã giữ bí mật
giúp cậu bao nhiêu năm qua rồi còn gì? Tớ chẳng phải là người bạn tốt nhất
của cậu à? Tớ mà cười à? Tớ cười bao giờ?
Tôi phải cố lắm mới nhịn được cười. Cứ mỗi khi cậu ấy mở miệng ra thì y
như rằng lại có một tia sáng màu vàng bùng lên trong miệng.
- Tớ đã bảo cậu mang theo đèn pin cơ mà. – Cậu ấy nói tiếp.
- Từ khi có cậu thì chúng ta đâu có cần thứ đó nữa chứ. – Tôi trả lời.
Đột nhiên có một con bướm chui tọt vào miệng cậu ấy, thế là cậu ấy bắt đầu
phun phì phì và ho sặc sụa. Lần này thì tôi không thể nhịn cười được.
- Đấy nhé. – Lennie nói. – Cậu đừng có chối không cười nữa nhé. – Cậu ấy
ngậm chặt miệng lại và thế là ánh sáng phụt tắt. Cả khu rừng lại tối đen vào
yên tĩnh. Tôi chẳng nhìn thấy gì nữa cả.
- Hải đăng, cậu ở đâu vậy? – Tôi hỏi.
Rồi tôi cũng nhanh chóng phát hiện ra cậu ấy ở đâu. Lennie tóm chặt cổ tay
tôi từ phía sau và kéo tôi xuống đất. Chúng tôi cứ vật nhau lăn trên cỏ ướt. Đó
có vẻ gần như là một cuộc vật lộn thật sự giữa chúng tôi. Nói một cách chính
xác thì là nửa đùa nửa thật.
- Không được gọi tớ là Hải Đăng. – Lennie phát ra tiếng càu nhàu từ hai
hàm răng đang sáng lên.
Tôi cố gắng vật úp cậu ấy xuống là bẻ quặt một tay cậu ấy ra sau lưng.
- Tớ gọi cậu là Hải đăng bao nhiêu năm rồi có sao đâu. – Tôi nói.
Lennie nhổ ra một ít đất bẩn và nói.
- Ừ, nhưng rồi sẽ có ngày một ai đó sẽ phát hiện ra tại sao cậu gọi thế.
https://thuviensach.vn
- Sẽ chẳng ai phát hiện ra chừng nào cậu còn ngậm miệng lại. – Tôi nói, tay
hơi nới lỏng ra một chút.
Tôi lại bắt đầu cười phá lên. Đây quả là một câu chuyện cười rất thú vị.
Nhanh như chớp, Lennie vặn người và đè chặt tôi xuống. Cậu ấy ngồi đè lên
ngực tôi và dùng đầu gối găm chặt hai khuỷu tay tôi xuống đất.
- Hứa đi. – Cậu ấy nói.
- Không đâu, Hải đăng. – Tôi nói. – Tớ không thể thay đổi được. Và cả cậu
cũng thế. Hãy nhìn thẳng vào chuyện này đi. Cậu là người duy nhất trên trái
đất này có hàm răng phát sáng trong bóng tối.
- Được rồi. – Lennie nói. – Đây là do cậu muốn đấy nhéThế rồi cậu ta cúi sát
xuống mặt tôi và nhe hàm răng sáng, thật sáng ra. Một luồng ánh sáng trắng
mạnh chiếu thẳng vào hai con ngươi mắt tôi. Tôi nhắm chặt mắt lại nhưng tia
sáng đó mạnh đến nỗi dù hai mắt nhắm chặt mà tôi vẫn nhìn thấy nó qua mí
mắt. Cảm giác chói cứ như là tôi đang nhìn thẳng vào mặt trời vậyNhức quá. –
Tôi hét lên. – Làm thế không công bằng chút nào.
- Hứa đi. – Cậu ấy dằn giọng. – Hãy hứa là không bao giờ gọi tớ là Hải đăng
nữa.
- Được rồi, được rồi. – Tôi hét to. – Bỏ tớ ra đi.
Rồi cả hai đứa chúng tôi cùng lồm cồm bò dậy.
- Đi thôi. – Tôi nói. – Bọn cá rỉa hết cả mồi rồi.
Chúng tôi đi lại chỗ bờ sông và cuốn cần câu lên. Tôi nghĩ là chả cần phải
bảo Lennie bắt thêm bướm đêm nữa. Đêm nay thế là đủ rồi.
Chúng tôi im lặng đi về nhà. Lennie sống cùng bà cháu tôi. Chúng tôi đối
với nhau như anh em hơn là bạn bè. Trông cậu ấy có vẻ đùa nên tôi quyết định
làm cậu ấy vui lên chút nữa.
- Này, Hải đăng. – Tôi nói. – Tớ bắt chéo ngón tay khi hứa lúc nãy nên lời
hứa đấy không tính đâu nhé.
- Cậu là đồ tồi. – Lennie hét tướng lên.
https://thuviensach.vn
Chúng tôi cười như hai kẻ điên khi cậu ấy đuổi tôi xuyên qua những bụi cây
gai chạy về nhà.
2
Có lẽ tôi nên bắt đầu từ đầu và kể cho bạn nghe toàn bộ câu chuyện về
Lennie. Một phần câu chuyện tôi biết rất rõ vì tôi được trực tiếp chứng kiến.
Còn phần đầu câu chuyện thì nhiều năm sau này tôi được nghe một cô y tá kể
lại. Cô ấy biết Lennie từ ngày đầu tiên cậu ấy có mặt ở nhà trẻ. Ngày đó cũng
cách đây một thời gian khá lâu rồi, khi mà người ta vẫn còn có những nơi được
gọi là trại trẻ mồ côi.
- Đó là khi đêm đã khuya lắm rồi và không gian hoàn toàn tĩnh lặng. Mười
đứa bé đang ngủ yên trong nôi và chỉ có hai người trông chừng chúng. Một cô
y tá với cặp mắt rất nhân hậu và một bà giám đốc đầy kinh nghiệmCái gì vậy?
– Cô ý tá nói, mắt chăm chăm nhìn vào bóng đêm. – Tôi nhìn tháy cái gì đó
dưới cổng.
- Và ta cho rằng mình biết đó là cái gì. – Bà giám đốc nói.
Cô y tá đi ra ngoài và vài phút sau quay lại, tay đẩy một cái xe đẩy trẻ con.
Bà giám đốc kéo lớp chăn phủ ra, nhìn vào trong và nói:.
- Ôi, chẳng phải là con bé rất xinh sao?.
- Tôi nghĩ đó là một cậu bé. – Cô y tá nói. – Và nó chỉ mới được sinh ra
không quá một ngày.
- Xem này, còn có cái gì nữa ấy. – Bà giám đốc nói và lôi ra một vật bằng gỗ
được chạm khắc hình con khỉ. Nó to bằng khoảng một bịch sữa và được đánh
rất bóng. Con khỉ có nét mặt rất tinh quái. Bà giám đốc lật ngược vật đó lên và
thấy dưới đáy có hai chữ: Cho Lennie.
- Tốt, vậy là chúng ta đã biết nên gọi cậu bé này là gì rồi. – Bà giám đốc nói.
– Nhưng ta đoán là chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết được mẹ nó là ai.
Cô y tá cầm con khỉ lên, xoa tay khắp người nó và nói.
- Tôi đã từng nhìn thấy một con như thế này rồi. Tôi nghĩ là những đồ loại
này thường có ngăn kéo bí mật để giấu các thứ bên trong. – Cô ấy nhìn qua
https://thuviensach.vn
nhìn lại thật kĩ nhưng không thấy gì cả. – Không có, - cô ấy nói. – Hẳn là tôi đã
nhầm.
Đúng lúc đó thì đứa bé bắt đầu khóc thút thít.
- Nó đói đấy. – Bà giám đốc nói và vội vã đi hâm nóng một bình sữa. Lennie
mở mắt ra.
Bà giám đốc nhanh chóng quay lại và nhét cái ti cao su vào miệng Lennie.
Cậu bé chùn chụt mút sữa rất ngon lành và chẳng mấy chốc bình sữa đã hết
sạch. Bà giám đốc bắt đầu nhẹ nhàng rút cái núm tí ti ra khỏi miệng cậu bé.
Chụt.
- Ối!!! – Bà giám đốc la lên. Bà nhảy lùi lại và ngã nhào vào một chiếc ghế.
- Chuyện gì vậy? – Cô y tá hét lên hỏi.
- Nó cắn nát cái ti rồi. – Bà ấy giơ bình sữa lên và cô y tá ngạc nhiên đến nín
thở. Đầu núm ti cao su đã bị cắn rời ra. Lennie bé nhỏ nhè mẩu cao su ra khỏi
miệng và cái đầu núm ti rơi nảy xuống sàn.
Lennie bắt đầu khóc. Còn bà giám đốc và cô y tá thì cứ chằm chằm nhìn cậu
đầy kinh ngạc.
- Không thể nào. – Bà giám đốc nói.
- Nó mới chỉ có một ngày tuổi. – Cô y tá nói. – Và nó có…. Nó có….Răng!
– Bà giám đốc la lên. – Những cái răng to kì lạ. Trong suốt bao năm làm y tá
chưa bao giờ ta lại trông thấy một đứa trẻ sơ sinh nào lại có răng lớn đến cỡ
này.
3
Thật tuyệt, tất cả mọi người ở trại trẻ đều yêu mến Lennie. Còn các cô y tá
thì cho rằng nó hơi kỳ lạ với những cái răng quá cỡ. Chúng có vẻ quá to so với
miệng của nó. Và với cái đầu bé tí thì trong nó hệt như một con ngựa mỗi khi
nó cười.
Mà nó thì rất ít khi cười.
Cho đến khi mọi người bắt đầu đến trại trẻ nhận con nuôi.
https://thuviensach.vn
Những người muốn nhận những đứa trẻ sơ sinh làm con nuôi thường đến
trại trẻ mồ coi. Họ xem xét tất cả những đứa trẻ để xem mình có thích bé nào
không.
Hôm đó, những người đến đầu tiên đi một chiếc xe hơi bóng loáng.
- Chúng tôi muốn nhận một đứa bé đáng yêu. – Người phụ nữ nói, kèm theo
một nụ cười lạnh lung.
- Tất cả các bé ở đây đều đáng yêu. – Cô y tá cười.
Đúng lúc đó Lennie bé nhỏ nhoẻn miệng cười.
- Ối. – Người phụ nữ hoảng sợ nhìn chằm chằm vào trong nôi. – Nhìn những
cái răng to khủng khiếp này. Nó sẽ không bao giờ được nhận nuôi. Còn những
đứa khác không?.
- Không. – Bà giám đốc trả lời. – Tôi không cho rằng có đứa trẻ nào của
chúng tôi phù hợp với bà đâu.
Kể từ đó, Lennie có vẻ như không thích bất cứ ai đến nhận con nuôi nữa.
Dường như là tình cảm của nó đã bị tổn thương.
- Rồi một hôm, có bà vợ ông bán thịt lợn đến. Bà ấy cù vào dưới cằm
LennieCù này, cù này. – Bà ấy nói.
Đột nhiên bà ấy hét tướng lên.
- Ối.
Thì ra Lennie đã cắn vào ngón tay bà ấy. Cắn rất đau. Thế là bà ấy và chồng
đi ngay lập tức, chẳng nói thêm một lời nào.
Từ sau đó, mọi người đều được cảnh báo là không nên đưa tay vào nôi của
Lennie.
Đã bao nhiêu lần có người đến xem Lennie. Và vài người trong số họ muốn
nhận nuôi nó. Cho đến khi nó mở miệng và chìa ra những cái răng lớn thật là
lớn…Có một cặp vợ chồng trẻ, một người phi công và vợ của ông ta, đã thật
sự đưa Lennie về nhà, mặc dù có vẻ như nó chẳng thích họ lắm. Ngay sáng
hôm sau họ đã mang nó quay lại trại trẻ.
https://thuviensach.vn
- Nhìn này, - Người phi công nói, - Nó đã phá hỏng cái này hoàn toàn.
Mọi người nhìn chằm chằm vào cái nôi mây. Lennie đã xé toạc cái nôi ra
thành những miếng nhỏ bằng hàm răng to lớn của nó.
- Răng nó trông sẽ có vẻ nhỏ hơn khi đầu nó to ra. – Bà giám đốc nói. – Hãy
cho nó một cơ hội nữa.
- Không được. – Người phi công nói. – Chúng tôi không muốn có một thằng
con chỉ giỏi cắn nát mọi thứ.
Kể từ đó Lennie từ chối bất cứ ai muốn nhận nuôi nó. Nó cắn nát các núm ti
cao su người ta cho nó bú. Nó nhai sạch các đồ chơi bằng gỗ cho đến khi còn
những mảnh vụn. Nó chìa răng ra và gầm gừ. Nó cắn vụn hết cái chăn này đến
cái chăn khác. Nó táp như một con chó đớp mồi vào bất cứ ai đến xem xét nó.
Thứ đồ chơi duy nhất nó không cắn là con khỉ bẳng gỗNó rất yêu quý bà giám
đốc. Nó cũng rất yêu cô y tá. Nhưng nó cũng mang lại cho họ những khoảng
thời gian khó khăn vì sự kỳ lạ của nó.
Đến tận ba tuổi Lennie vẫn ở lại trại trẻ mồ côi vì không ai nhận nuôi nó.
- Sắp trở thành quá muộn mất rồi. – Bà giám đốc nói. – Hầu hết mọi người
chỉ muốn nhận nuôi những đứa trẻ mới được sinh ra thôi.
Rồi một hôm, bà giám đốc đưa vợ chồng Alan và Shirley Dobson đến xem
Lennie.
- Ta nghĩ là ta đã tìm được đúng cha mẹ cho nó. – Bà vui vẻ nói. Cô y tá
cũng ngẩng đầu lên cười vui vẻ.
- Cô ấy đi đến chỗ Lennie, cho nó ăn và bế nó vào phòng bà giám đốc. Nó
nhìn bà Shirley, cất lên tiếng gừ gừ nho nhỏ và nhe răng ra. Rồi nó nhìn chằm
chằm vào ông Alan và ngoác miệng cười. Nó thật đáng yêu. – Ông Alan nói. –
Đúng là đứa trẻ mà chúng tôi mong ước. – Ông cúi xuống nhìn Lennie bé nhỏ,
cười thật rộng miệng…. và chìa ra một hàm răng lớn hơn răng Lennie rất
nhiều. Chúng thật to. Phải nói chính xác là rất rất to. Chúng xứng đáng được
mệnh danh là những chiếc răng lớn nhất thế giới.
Lennie giang rộng tay ra và chập chững đi về phía ông Alan. Rồi nó trìu
mến quay sang nhìn bà Shirley. Bà ấy thì có hàm răng bình thường như mọi
https://thuviensach.vn
người thôi nhưng ai cũng thấy là bà ấy thích Lennie lắm rồi.
- “Ẹ iu”, - Lennie bập bẹ. Cuối cùng thì cậu cũng tìm được cha mẹ của mình.
Từ đó Lennie được nhận làm con nuôi.
4
Lennie đến sống ở trang trại ngay cạnh trang trại của bà cháu tôi. Nơi này
nằm ở trục đường dẫn lên núi và cách xa các nơi khác hàng dặm. Ngoài chúng
tôi ra chẳng còn hàng xóm nào cả, chỉ độc có hai trang trại. Thật ra mà nói, nơi
chúng tôi ở khó có thể gọi là trang trại được vì chúng tôi chỉ có một con bò và
hai chú cừu nho nhỏ. Nhưng thế cũng là đủ lắm rồi vì bà thường phải đi theo
một con đường nhỏ xem xét quanh mọi thứ còn tôi thì phải làm tất cả các việc
còn lại.
Gia đình nhà Dobson là hàng xóm của chúng tôi, do vậy tôi và Lennie lớn
lên cùng nhau. Thỉnh thoảng cậu ấy ngủ lại qua đêm ở nhà tôi hoặc tôi qua ngủ
chung với cậu ấy. Phải nói rằng chúng tôi là những người bạn rất hợp nhau.
Chúng tôi cùng làm những ngôi nhà trên cây, cùng đuổi theo lũ cừu và cùng
nhau thám hiểm mọi thứ.
Cứ thế, cho đến khi cả hai chúng tôi đều được khoảng năm tuổi và chuẩn bị
đi học thì có chuyện gì đó đã xảy ra. Một chuyện gì đó rất lạ. Ông bà Alan và
Shirley nói không cho phép tôi gặp Lennie vào ban đêm nữa. Tệ hơn nữa, họ
thậm chí cũng không cho phép cậu ấy qua ngủ cùng tôi nữa. Lennie bắt buộc
phải ở trong nhà khi trời bắt đầu tối.
Thế là tối tối tôi thường ngồi buồn bã nhìn xuống đồi, hướng tới ngôi nhà
của bạn mình. Tôi rất thích những buổi ngủ qua đêm ở nhà nhau như thế. Đôi
lúc, khi cả ngôi nhà nhà Dobson chìm trong bóng tối, tôi còn nhìn thấy một tia
sáng vàng vàng rất lạ sáng lung linh sau những tấm rèm cửa nhà họ.
Lennie và tôi bắt đầu đi học vào một năm như nhau. Nên cứ bảy rưỡi hàng
ngày chúng tôi lại cùng nhau đứng trước cổng nhà bà, chờ xe buýt của trường
đưa xuống núi. Trường học ở tận Bairnsdale, cách chỗ chúng tôi ở đúng bốn
mươi cây số.
https://thuviensach.vn
- Lennie, sao cậu lại không được phép ra ngoài khi trời tối? – Tôi thường hỏi
đi hỏi lại như vậy.
- Không được phép nói. – Lần nào Lennie cũng trả lời thế.
Mọi việc cứ thế trôi đi hết năm này đến năm khác, cho đến khi cả hai chúng
tôi đều được mười một tuổi. Tội nghiệp cậu bạn Lennie của tôi. Chúng tôi có
thể lang thang cùng nhau khắp nơi cả ngày nhưng hễ cứ trời tối là cậu ấy phải
trở về nhà. Nói chung, cậu ấy không được phép vui chơi nhiều lắm. Không bao
giờ cậu ấy tham gia các buổi cắm trại của nhà trường. Thậm chí cậu ấy cũng
luôn có lý do để không đi xem những buổi chiếu phim ở BairnsdaleVào ban
ngày thì tất cả mọi việc đều ổn. Chúng tôi có thể chạy quanh những bụi cây,
dựng nhà trên cây, câu cá, lang thang đâu đó. Nhưng cứ khi trời tối thì không
có gì nữa cả.
Rồi chuyện đó cũng xảy ra. Lennie quyết định kể cho tôi nghe về bí mật đó.
- Ritcho, tối nay cậu để cửa sổ mở nhé. Tớ sẽ sang. – Cậu ấy bảo tôi.
- Tôi cứ ngồi, đợi và đợi. Chẳng thấy Lennie đâu. Chẳng có một tín hiệu gì
của cậu ấy. Tôi trèo lên giường nằm, mở một cuốn sách ra đọc nhưng không tài
nào tập trung được. Cuối cùng, khi đã khoảng nửa đêm, Lennie trèo vào qua
cửa sổGì vậy? – Tôi nói.
- Tớ sắp nói với cậu một điều bí mật. – Cậu ấy nói. – Nhưng cậu phải hứa là
sẽ không bao giờ kể với ai. Không bao giờ.
- Cậu biết tớ mà, anh bạn. – Tôi nói. – Tớ sẽ làm cậu thất vọng sao?.
Cậu ấy nhìn tôi một lúc lâu. Rồi cậu ấy nói:.
- Tớ phải trút gánh nặng này thôi.
Lennie đi lại chỗ cửa và tắt đền đi.
Xung quanh trở nên tối om.
- Sao nào? – Tôi nói.
Lennie đột nhiên há miệng ra. Một luồng ánh sáng tràn ra. Những chiếc răng
của cậu ấy sáng lóe lên như đèn pha ô tô đang nhấp nháy trong một đường hầm
tối om. Mắt tôi mở to vì quá sốc. Rồi tôi bắt đầu cười. Tôi không thể kìm lại
https://thuviensach.vn
được. Chuyện này thật là buồn cười. Những chiếc răng sáng lên trong bóng tối.
Tôi ngã lăn ra giường, người rung bần bật vì cười. Tôi ôm chặt hai bên mạng
sườn, cố khống chế cơn đau vì cười.
- Chuyện này chẳng có gì là buồn cười cả. – Lennie nói.
Tôi lau nước mắt đi và cố gắng kiềm chế bản thẩn. – Chuyện gì xảy ra với
cậu vậy? – Tôi hét lên – Kem đánh răng huỳnh quang à? Hay màu vẽ phát
sáng? Là gì, là gì, là gì vậy?.
- Không. Không giống những thứ đó. – Lennie nói.
Những cái bóng hắt lên cứ nhảy nhót quanh phòng khi cậu ấy nói. Quang
cảnh giống như vũ trường, nơi mà những ánh đèn nhấp nháy chiếu vào mọi
người trên sàn nhảu những luồn ánh sáng nhiều màu sắc. Thật kỳ lạ.
- Vậy thì là cái gì? – Tôi hỏi.
- Chúng tự phát ra. – Lennie nói. – Khi cái răng đầu tiên của tớ rụng thì cái
mới mọc lên phát sáng trong bóng tối. Bố mẹ nói tớ phải giữ bí mật. Họ không
muốn có ai khác biết chuyện này.
Tôi ngồi yên trên giường nghĩ ngợi một lúc. Tôi cần phải thận trọng với
những gì mình nói. Không được quá nghiêm trọng, không được bông đùa quá
trớn. Tôi muốn cậu ấy cảm thấy an tâm.
Cuối cùng tôi nói:.
- Tớ ước gì tớ cũng có hàm răng như thế.
- Cậu điên à? – Lennie nói.
- Không. – Tôi nói. – Thử nghĩ mà xem. Cậu sẽ nổi tiếng. Cậu có thể sẽ
kiếm được nhiều tiền. Cậu sẽ xuất hiện trên ti vi. Trên báo. Cậu còn có thể biểu
diễn trên sân khấu nữa. Sẽ kiếm được cả đống tiền đấy. Tớ mới chỉ nghĩ được
đến đó thôi. Lennie Hải đăng, cậu bé với cái miệng ma thuật.
Lennie nhảy lên người tôi và ghim chặt tôi xuống giường. – Tớ cũng chỉ
mới nghĩ được thế này thôi. – Cậu ấy nói. – Chuột cống Ritcho, cậu bé với bên
mắt tím bầm.
Cậu ấy giơ nắm đấm ra và dứ dứ trước mặt tôi.
https://thuviensach.vn
- Tại sao không? – Tôi hỏi.
- Bố mẹ nói là tớ sẽ bị mang đến những buổi biểu diễn kỳ dị.
Đúng lúc ấy tiếng bà tôi vang lên qua cánh cửa:.
- Richard, tắt điện đi. Muộn rồi cháu.
Lennie khép miệng lại và nhảy xuống khỏi người tôi. Căn phòng lại trở về
tối om. Tôi nghe thấy tiếng gì đó giống như tiếng thút thít. Cậu ấy đang khóc
à? Ôi không, chẳng lẽ tôi đã nói điều gì sai sao? Không phải. Cậu ấy đang
cười. Mọi thứ ổn rồi.
Chúng tôi ngồi cùng nhau và nói chuyện rất lâu. Căn phòng lờ mờ sáng nhờ
ánh sáng le lói từ cái miệng kỳ lạ của Lennie. Cuối cùng, Lennie trèo ra khỏi
cửa sổ và đi thẳng về nhà. – Gặp lại cậu sau nhé, Ritcho. – Cậu ấy nói.
- Hẹn gặp lại cậu, Hải đăng. – Tôi nói với theo.
Khoảng đất phía trước còn rất tối nên tôi chẳng thấy gì cả. Tất cả đều tĩnh
lặng. Đột nhiên, một nụ cười đầy ánh sáng lóe lên, trôi nổi một cách kỳ quái và
cô đơn một mình trong đêm tối.
Rồi nó tắt ngấm đi.
5
Những chuyện xảy ra tiếp theo buồn lắm, tôi sẽ chỉ kể nhanh và sơ qua thôi
nhé.
Bố mẹ của Lennie đột ngột ra đi.
Ông bà Alan và Shirley Dobson qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi. Tôi sẽ
không kể cho các bạn nghe những gì cậu ấy đã trải qua. Điều đó thật khủng
khiếp. Hóa ra là ông bà Alan và Shirrley Dobson không có họ hàng nào ở Úc
cả. Không có ai để thay họ chăm sóc cho cậu ấy cả. Vì vậy, sau khá nhiều thủ
tục phức tạp với các nhân viên xã hội thì cậu ấy đã được phép sống cùng bà
cháu tôi.
Lennie đã rất buồn trong một khoảng thời gian dài, rất dài. Nhưng cậu ấy
vẫn cố gắng giữ bí mật về hàm răng của cậu ấy. Cậu ấy muốn thực hiện di
https://thuviensach.vn
nguyện của cha mẹ đã quá cố của cậu ấy. Bà cũng đã phát hiện ra chuyện đó
nhưng bà không hề hé môi nói nửa lời.
Lennie luôn biết rằng cậu ấy là con nuôi. Chuyện đó nhanh chóng trở thành
mối quan tâm duy nhất mà cậu ấy có thể nghĩ đến.
- Tớ rất thích sống cùng bà và cậu. – Lennie buồn bã nói. – Nhưng dù sao tớ
cũng muốn tìm được mẹ ruột của mình. – Lúc đó cậu ấy đang ngồi trong
phòng của chúng tôi, tay nghịch nghịch con khỉ nhỏ bằng gỗ. – Bà ấy để lại
cho tớ cái này, - cậu ấy nói tiếp. – Ngay khi tớ vừa sinh ra. Ngày kia là tớ tròn
mười ba tuổi rồi. Tớ cá là bà ấy sẽ tặng cho tớ một món quà sinh nhật nếu bà
ấy biết tớ ở đâu.
Cậu ấy nhìn xuống con khỉ, - Đây có thể là manh mối – Cậu ấy nói. – Nó có
thể giúp tớ tìm ra mẹ mình.
- Đưa nó cho bà xem. – Tôi nói. – Có thể bà sẽ biết gì đó.
Lennie lắc đầu. Không ai được chạm đến con khỉ quí giá của cậu ấy. Bà
thậm chí còn không biết là cậu ấy có nó nữa kia.
- Bà thông thái lắm. – Tôi nói. – Bà đã đi khắp nơi trên thế giới. Bà có thể
nói cho chúng ta biết về nguồn gốc của nó. Cậy làm sao biết được điều đó.
Bà ngồi trên ghế sô pha và xoay xoay con khỉ mặt cười bằng đôi bàn tay sần
sùi của bà.
- Trước đây ta đã từng nhìn thấy một con như thế này. – Bà nói. – Nó có
xuất xứ từ Trung Quốc. – Bà trả con khỉ lại cho Lennie. – Nó được gọi là con
khỉ truyền tin. Ta không biết sao nó được gọi thế.
Ngày hôm sau, Lennie làm một việc rất lỳ lạ. Cậu ấy mang con khỉ tới
trường. Cậu ấy xoay nó suốt khi ngồi trên xe buýt tới trường. Và rồi khi chúng
tôi đến trường thì cậu ấy lại xoay xoay con khỉ dưới gầm bàn.
- Bỏ nó ra chỗ khác, Lennie. – cô giáo nói.
- Vâng, thưa cô Richmond. – Cậu ấy nói. – Lennie để con khỉ sang một bên
nhưng chỉ năm phút sau nó đã lại ở trong tay cậu ấy.
https://thuviensach.vn
- Thôi được. – Cô Richmond nói. – Một lần thế là đủ lắm rồi. Đưa nó cho
cô, Lennie. Tan học em sẽ lấy lại nó. – Nói rồi, cô ấy cầm lấy cái đầu con khỉ.
- Không. – Lennie hét lên. – Cô không được lấy nó. – Cậu ấy tóm chặt đôi
chân của con khỉ và không chịu thả ra.
- Thật đấy, Lennie. – Cô Richmond nói, cố gỡ tay Lennie ra. – Hãy làm
như….
Bốp.
Đầu con khỉ gãy rời ra. Mặt cô Richmond đỏ ửng lên. – Cô xin lỗi, Lennie. –
Cô ấy nói. – Cô không có ý làm gãy nó.
Nhưng Lennie không nghe. Cậu ấy đang mải lôi một cuộn giấy nhỏ nhét
trong người con khỉ ra. Cậu ấy mở nó ra và vội vã đọc những gì viết trong đó.
Môi cậu ấy run run. Mắt cậu ấy bắt đầu mở to ra. Đột nhiên cậu ấy nhảy lên và
chạy ra khỏi lớp. Phần thân của con khỉ yêu quý của cậu ấy rơi bịch xuống sàn.
– bị bỏ lại như thể đó là một món đồ chơi không ai cần đến nữa.
- Quay lại đi. – Cô Richmond hét lên.
Nhưng cô ấy đã bị muộn mất rồi. Cậu ấy đã chạy ra đến sân trường, nhảy
qua hàng rào và mất hút trước khi cô ấy kịp bước thêm một bước.
Không kịp suy nghĩ gì, tôi cũng nhảy lên khỏi chỗ, vọt ra khỏi cửa và chạy
xuống phố đuổi theo Lennie.
Chắc hẳn hai chúng tôi sẽ gặp rắc rối lớn. Nhưng tôi có thể làm gì khác đây?
Chúng tôi là bạn bè mà.
6
Tôi chạy quanh các phố tìm Lennie.
- Hải đăng. – Tôi gọi to. – Cậu ở đâu?.
Chẳng có tiếng trả lời nào, các phố hoàn toàn yên tĩnh,.
Cách đó một quãng tôi nghe thấy tiếng còi tàu trưa. Nó đang chuẩn bị rời
Melbourne. Có cái gì đó mách bảo tôi rằng Lennie đang ở trên con tàu đó.
Đừng có hỏi tôi là sao lại biết thế, đơn giản là tôi biết, thế thôi.
https://thuviensach.vn
Tôi phóng thẳng vào sân ga ngay khi con tàu chuẩn bị khởi hành. Tôi nhảy
lên và bắt đầu tìm kiếm dọc các toa. Và cậu ấy ở đó, ngồi khom người trên một
cái ghế ngay cạnh nhà vệ sinh.
Tôi sà xuống ngồi vào chỗ bên cạnh.
- Lennie. – Tôi nói, - Cậu đang làm gì vậy? Cậu sẽ đi đâu?.
Cậu ấy đưa cho tôi mảnh giấy tìm thấy bên trong con khỉ và tôi đọc nó thật
nhanh.
Lennie bé nhỏ của mẹ,.
Mẹ hi vọng rằng con sẽ tha thứ cho mẹ vì đã bỏ lại con trong trại trẻ mồ côi.
Nhưng mẹ không thể chăm sóc cho con được. Mẹ đang gặp rất nhiều chuyện
rắc rối. Mẹ rất yêu con nhưng mẹ buộc phải để con lại đó. Khi nào lớn lên, con
sẽ tìm thấy mảnh giấy này bên trong con khỉ. Nếu con muốn gặp lại mẹ, hãy
đến một nơi có tên là Donuts ở tầng trệt của phố Swanston ở Melbourne. Mẹ sẽ
đợi con ở đó vào ngày mùng 1 tháng 5 hàng năm. Đó là ngày sinh nhật của
con. Mẹ sẽ đợi ở đó vào lúc mười giờ sáng. Con sẽ thấy mẹ đứng ngay cạnh
máy bán bánh rán. Mẹ sẽ mặc một chiếc áo khoác đen. Mẹ cũng sẽ hiểu vì sao
nếu con không muốn gặp lại mẹ. Yêu con rất nhiều.
Mẹ của con.
- Mai là sinh nhật cậu rồi. – Tôi nói.
Trước khi kịp trả lời tôi thì Lennie đã nhảy dựng lên. Người soát vé đang đi
đến.
- Nhanh. – Cậu ấy nói. – Chui vào nhà vệ sinh ngay.
Hai đứa chúng tôi chen chúc trong một cái nhà vệ sinh bé tí và đóng cửa lại.
– Nói nhỏ thôi. – Lennie nói. – Cái nhà vệ sinh này là để dành cho một người
thôi.
Chúng tôi ngồi trong đó lâu thật là lâu. Ít nhất cũng phải bốn mươi phút.
Lennie nói với tôi là cậu ấy phải đến chỗ bán bánh rán để gặp lại mẹ cậu ấy.
Nếu bà ấy vẫn còn sống. Cậu ấy cứ nhìn mãi vào mẩu giấy như thể đó là bức
hình của một người thân yêu đã qua đời từ lâu rồi vậy.
https://thuviensach.vn
- Trong đó nhanh lên. – Một giọng nói to vọng qua cửa. – Có năm người
đang xếp hàng đợi bên ngoài đây này. Làm gì trong đó mà lâu thế ? Ấp trứng
chắc.
Chúng tôi mở cửa nhà vệ sinh, mặt đỏ bừng vì xấu hổ và quay trở về chỗ
ngồi. Đây là một cái tàu chợ vì vậy người soát vé liên tục đi lại kiểm tra vé.
- Cậu có bao nhiêu tiền? – Lennie hỏi.
- Không có. – Tôi nói. – Còn cậu?.
- Năm mươi xu. – Cậu ấy nói.
- Cho xem vé nào, các cậu bé. – Một giọng nói to vang lên.
Người soát vé rất cao và trông rất khó tính. Tôi có thể thấy rõ là bà ta rất
quen với việc trị những kể muốn đi tàu mà không muốn trả tiền. Và tôi đã
đúng.
- Tôi biết rõ hai cậu đã trốn trong nhà vệ sinh. – Bà ta nói. – Cách ấy xưa
như trái đất rồi.
Hai chúng tôi đành nở những nụ cười yếu ớt, cố nặn ra một câu chuyện nghe
cho có lý một chút.
Đúng lúc đó thì con tàu chạy rầm rầm vào đường hầm. Cả toa tàu chìm
trong bóng tối. Nói đúng ra thì tôi không nên nói cả toa chìm trong bóng tối.
Vẫn còn hai hàm răng của Lennie đang le lói sáng. Một cái miệng, chỉ một
mình nó thôi đang chập chờn trong bóng tối. Với một nụ cười trông thật ma
quái.
- Chúng cháu không có vé vì… -hàm răng đang lóe sáng ấy cất tiếng.
- Á á á….- Người soát vé hét lên. Bà ta quay ngoắt ra lối đi và mất hút.
Con tàu ra khỏi đường hầm và hàm răng của Lennie trở lại bình thường
trong ánh sáng ban ngày. Những hành khách khác quay lại và nhìn chúng tôi.
Họ không chứng kiến chuyện xảy ra nên rất muốn viết chuyện ầm ĩ vừa rồi là
gìBa mươi giây sau bà soát vé quai lại cùng hai người mặc trang phục ngành
đường sắt. – Trốn vé. – Bà ta nói to. – Và thằng ranh này còn đeo một chiếc
https://thuviensach.vn
mặt nạ phát sáng để dọa tôiHai người đàn ông thô bạo lôi chúng tôi ra khỏi
ghế.
Tàu dừng lại ở một ga lẻ.
Chúng tôi bị tống xuống.
- Đừng có trốn lần nữa. – Bà soát vé hét to. – Tao nhớ mặt chúng mày rồi
đấy.
7
Chúng tôi ngó quanh quất khi con tàu đã khuất phía xa xa. Sân ga này chỉ có
một cái nhà bé tí có hiên. Không có ai gần đó. Xung quanh chúng tôi là những
khoảng đất trống trải dài ra bốn phía. Có một khu đỗ xe nhỏ và một cái cầu đá
vắt ngang qua những đường ray, dẫn thẳng đến con đường đầy bụi phía bên
kia.
Lennie nhìn đồng hồ của cậu ấy. – Làm sao chúng ta đến Melbourne đúng
giờ được đây? – Cậu ấy rên rỉ.
- Phải có một chuyến tàu khác nữa chứ. – Tôi nói đầy hy vọng.
Chúng tôi đang rất bơ vơ. Cả thế giới này như đang chìm vào im lặng. Âm
thanh duy nhất là từ một con quạ đang cất lên những tiếng kêu thê lương trên
nền trời xanh. Tôi bắt đầu nghĩ về bà. Hẳn là bà đang rất lo lắng.
Bà soát vé có để lại một cái hòm bên đường ray. Nó chứa toàn những bộ
phận kỹ thuật.
Từng phút chầm chậm trôi qua. Rồi từng giờ. Trời bắt đầu tối.
- Chúng ta thử cuốc bộ xem nào, - Tôi đề nghị.
- Không. – Lennie nói. – Bọn mình không biết rõ từ đây tới thành phố bao
xa. Sẽ có ai đến và lấy cái hòm này đi. Họ có thể cho bọn mình đi nhờ.
Cậu ấy đã đúng là sẽ có người đến.
Trời đã tối hẳn thì có tiếng động cơ hòa vào dàn đồng ca nỉ non của lũ dế
quanh đó. Một lúc sau, chúng tôi thấy một chiếc máy kéo cũ. Nó đi qua cây
https://thuviensach.vn
cầu đá và dừng hẳn lại trong khi động cơ vẫn nổ. Một bác nông dân với hàm
râu muối tiêu đội cái mũ đã mòn vẹt nhảy xuống và nhấc cái hòm lên.
- Xin lỗi, thưa ông. – Miệng của Lennie há ra nói trong đêm tối. – Ông có
thể cho chúng cháu đi nhờ được không ạ?.
- Ôi, Chúa ơi. Lạy Chúa tôi. – Bác nông dân rú lên. – Thật khủng khiếp.
Những cái răng thật khủng khiếp. Trời ơi. Trời ơi. – Bác ấy thả cái hòm rơi
bịch xuống sân ga.
Tất cả những gì có thể thấy lúc này là hai hàm răng đang phát sáng của
Lennie. Giống như những chiếc đĩa bay đang lượn lờ trong đêm vậy.
Bác nông dân nhảy vội lên máy kéo và lái nó qua cầu. Rầm. Bánh trước của
cái máy kéo đâm vào thành cầu làm một tảng đá lớn rơi xuống đường ray phía
dưới.
- Dừng lại. – Tôi hét với theo. – Quay lại đi. Lennie sẽ không làm hại bác
đâu.
Cái máy kéo rung lên và gầm lên phía xa xa.
Một âm thanh khác ầm ầm vang lên trong đêm tối. Vẫn còn xa nhưng rõ
ràng là đang tiến lại gần. Đó là một con tàu.
Chúng tôi nhòm qua cái lỗ thủng trên thành cầu. Ngay dưới này có một tảng
đá...
https://thuviensach.vn
Những Câu Chuyện Kỳ Lạ Nhất
Paul Jennings
Chia sẻ ebook: https://downloadsach.com
Follow us on Facebook: https://facebook.com/caphebuoitoi
https://thuviensach.vn
Table of Contents
Lennie Hải đăng
Cái mặt trong cổ họng
Giống táo có vị đặc biệt
Chiếc kèn Ácmônica
Con cá voi bị nổ tung
Xăm mình
Snookle
Nước đọc suy nghĩ
Đúng là đồ con gái
Không nghĩa là có
Người hát rong
Cô gái bằng băng
Bề ngoài của sự việc
Đông lạnh
Hai ông bố
Tìm chó
Chú chuột
Những con bọ từ cục mưa đá
Cái đai áo biết bay
Siêu nhân súp
Santa Craws
Nụ cười được giải phóng
Cái nơ hồng
https://thuviensach.vn
Một kết cục xứng đáng
Trở về từ giấc mơ
Kẻ chiến thắng
Hiện tượng Paul Jennings bắt đầu với tác phẩm Không thật! xuất bản
năm 1985. Kể từ đó, hơn 7,5 triệu cuốn sách đã được giới thiệu với độc giả
trên toàn thế giới.
Tại Việt Nam, từ năm 2000 Nhà xuất bản Kim Đồng bắt đầu giới thiệu
với bạn đọc nhỏ tuổi những câu chuyện hấp dẫn của Paul Jenning với tập
Chuyện bí ẩn thường ngày ( tên do NXB tự đặt) gồm 16 truyện, qua bản dịch
của dịch giả Nguyễn Xuân Hoài. Tập truyện nhanh chóng được các bạn nhỏ
yêu thích bởi các tình tiết hấp dẫn mà hài hước, hồi hộp mà lí thú. Tập truyện
đã được in trong Tủ sách vàng- tủ sách bao gồm những tác phẩm nổi tiếng, có
giá trị văn học, nghệ thuật và giáo dục của Nhà xuất bản Kim Đồng.
Chuyện bí ẩn thường ngày được viết theo lối giả tưởng. Tất cả những
câu chuyện đều diễn ra trong cuộc sống hiện tại mà dường như chỉ có thể xảy
ra ở thế giới khác. Các nhân vật của chúng ta sống, học tập, trò chuyện rất bình
thường, nhưng bất ngờ họ có, hoặc họ gặp những điều không thể tin nổi: Một
chú bé có hàm răng phát sáng trong đêm tối. Một giống táo có vị cá. Một loại
nước mà nếu bạn uống vào có thể đọc được suy nghĩ của người khác. Một thầy
giáo lúc nào cũng cau có, nghiêm khắc bởi nụ cười của thầy bị giam giữ ở đâu
đó. Một cậu bé không được bạn bè ưa thích, không được ai tặng một nụ hôn
thân thiện, cho đến một ngày cậu ta được cho một thỏi sáp môi…
Paul Jennings đã viết hơn một trăm cuốn truyện và đã hơn 40 lần được
trẻ em Australia bình chọn là “tác giả được yêu thích”. Ông cũng giành được
tất cả các loại giải thưởng do độc giả nhí bình chọn. Phim truyền hình nhiều
tập đắt khách Chuyện nhà Twist và Phát điên lên được sản xuất dựa trên việc
chọn lọc các truyện ngắn từ nhiều tuyển tập truyện ngắn nổi tiếng của ông, ví
dụ như Vô hình- tuyển tập đoạt giải thưởng văn học Queensland Premie dành
cho cuốn sách viết cho trẻ em hay nhất vào năm 1999.
https://thuviensach.vn
Năm 1995, Paul Jennings được bầu là thành viên Order of Australia để
phục vụ văn học thiếu nhi và đến năm 2001, ông được trao tặng huân chương
uy tín Dromkeen. Những tác phẩm gần đây nhất của ông gồm Những câu
chuyện hài hước nhất, Những câu chuyện hồi hộp nhất…( trong bộ Chuyện bí
ẩn thường ngày) đã bán được hơn 30.000 bản. Cuốn Con bọ đọc…và làm thế
nào để giúp con bạn bắt nó (2003), tuyển tập truyện ngắn Những đứa trẻ tinh
quái dành cho độc giả nhỏ tuổi và cuốn tiểu thuyết đầu tiên của ông Hedley
Hopkins đã thách thức như thế nào… đã lọt vào vòng cuối của giải thưởng
hàng năm do Hội đồng Úc trao tặng cho những tác phẩm văn học thiếu nhi
xuất sắc.
Năm 2009, Nhà xuất bản Kim Đồng cho ra mắt bạn đọc 4 tập Chuyện bí
ẩn thường ngày của Paul Jennings với các tiêu đề: Những câu chuyện kì lạ
nhất ( Weirdest Stories ); Những câu chuyện hài hước nhất ( Funniest
Stories); Những chuyện lừa ngoạn mục nhất ( Trickiest Stories); Những câu
chuyện hồi hộp nhất ( Spookiest Stories). Hy vọng đó sẽ là những tập sách
gối đầu giường cho bạn đọc sau những giờ phút học tập và làm việc. Các bạn
sẽ được đắm chìm trong trí tưởng tượng phong phú, kì diệu của Paul Jennings
– nhà văn nổi tiếng Australia.
NHÀ XUẤT BẢN KIM ĐỒNG
1
Lennie đang bắt bướm đêm.
Bắt bằng miệng.
https://thuviensach.vn
Cậu bạn này của tôi rất buồn cười. Cậu ấy đứng đó, ngay trên bờ con sông
trong rừng tối, với những con bướm đêm đang lượn vòng vòng trên đầu. Trông
cậu ấy hệt như một cái đèn đường đang tỏa sáng trong một đêm mùa hè ấm áp .
- Cậu cười đấy hả Ritcho[1]? – Cậu ấy làu bàu.
- Không. – Tôi nói. – Tất nhiên là không rồi. Chẳng phải tớ đã giữ bí mật
giúp cậu bao nhiêu năm qua rồi còn gì? Tớ chẳng phải là người bạn tốt nhất
của cậu à? Tớ mà cười à? Tớ cười bao giờ?
Tôi phải cố lắm mới nhịn được cười. Cứ mỗi khi cậu ấy mở miệng ra thì y
như rằng lại có một tia sáng màu vàng bùng lên trong miệng.
- Tớ đã bảo cậu mang theo đèn pin cơ mà. – Cậu ấy nói tiếp.
- Từ khi có cậu thì chúng ta đâu có cần thứ đó nữa chứ. – Tôi trả lời.
Đột nhiên có một con bướm chui tọt vào miệng cậu ấy, thế là cậu ấy bắt đầu
phun phì phì và ho sặc sụa. Lần này thì tôi không thể nhịn cười được.
- Đấy nhé. – Lennie nói. – Cậu đừng có chối không cười nữa nhé. – Cậu ấy
ngậm chặt miệng lại và thế là ánh sáng phụt tắt. Cả khu rừng lại tối đen vào
yên tĩnh. Tôi chẳng nhìn thấy gì nữa cả.
- Hải đăng, cậu ở đâu vậy? – Tôi hỏi.
Rồi tôi cũng nhanh chóng phát hiện ra cậu ấy ở đâu. Lennie tóm chặt cổ tay
tôi từ phía sau và kéo tôi xuống đất. Chúng tôi cứ vật nhau lăn trên cỏ ướt. Đó
có vẻ gần như là một cuộc vật lộn thật sự giữa chúng tôi. Nói một cách chính
xác thì là nửa đùa nửa thật.
- Không được gọi tớ là Hải Đăng. – Lennie phát ra tiếng càu nhàu từ hai
hàm răng đang sáng lên.
Tôi cố gắng vật úp cậu ấy xuống là bẻ quặt một tay cậu ấy ra sau lưng.
- Tớ gọi cậu là Hải đăng bao nhiêu năm rồi có sao đâu. – Tôi nói.
Lennie nhổ ra một ít đất bẩn và nói.
- Ừ, nhưng rồi sẽ có ngày một ai đó sẽ phát hiện ra tại sao cậu gọi thế.
https://thuviensach.vn
- Sẽ chẳng ai phát hiện ra chừng nào cậu còn ngậm miệng lại. – Tôi nói, tay
hơi nới lỏng ra một chút.
Tôi lại bắt đầu cười phá lên. Đây quả là một câu chuyện cười rất thú vị.
Nhanh như chớp, Lennie vặn người và đè chặt tôi xuống. Cậu ấy ngồi đè lên
ngực tôi và dùng đầu gối găm chặt hai khuỷu tay tôi xuống đất.
- Hứa đi. – Cậu ấy nói.
- Không đâu, Hải đăng. – Tôi nói. – Tớ không thể thay đổi được. Và cả cậu
cũng thế. Hãy nhìn thẳng vào chuyện này đi. Cậu là người duy nhất trên trái
đất này có hàm răng phát sáng trong bóng tối.
- Được rồi. – Lennie nói. – Đây là do cậu muốn đấy nhéThế rồi cậu ta cúi sát
xuống mặt tôi và nhe hàm răng sáng, thật sáng ra. Một luồng ánh sáng trắng
mạnh chiếu thẳng vào hai con ngươi mắt tôi. Tôi nhắm chặt mắt lại nhưng tia
sáng đó mạnh đến nỗi dù hai mắt nhắm chặt mà tôi vẫn nhìn thấy nó qua mí
mắt. Cảm giác chói cứ như là tôi đang nhìn thẳng vào mặt trời vậyNhức quá. –
Tôi hét lên. – Làm thế không công bằng chút nào.
- Hứa đi. – Cậu ấy dằn giọng. – Hãy hứa là không bao giờ gọi tớ là Hải đăng
nữa.
- Được rồi, được rồi. – Tôi hét to. – Bỏ tớ ra đi.
Rồi cả hai đứa chúng tôi cùng lồm cồm bò dậy.
- Đi thôi. – Tôi nói. – Bọn cá rỉa hết cả mồi rồi.
Chúng tôi đi lại chỗ bờ sông và cuốn cần câu lên. Tôi nghĩ là chả cần phải
bảo Lennie bắt thêm bướm đêm nữa. Đêm nay thế là đủ rồi.
Chúng tôi im lặng đi về nhà. Lennie sống cùng bà cháu tôi. Chúng tôi đối
với nhau như anh em hơn là bạn bè. Trông cậu ấy có vẻ đùa nên tôi quyết định
làm cậu ấy vui lên chút nữa.
- Này, Hải đăng. – Tôi nói. – Tớ bắt chéo ngón tay khi hứa lúc nãy nên lời
hứa đấy không tính đâu nhé.
- Cậu là đồ tồi. – Lennie hét tướng lên.
https://thuviensach.vn
Chúng tôi cười như hai kẻ điên khi cậu ấy đuổi tôi xuyên qua những bụi cây
gai chạy về nhà.
2
Có lẽ tôi nên bắt đầu từ đầu và kể cho bạn nghe toàn bộ câu chuyện về
Lennie. Một phần câu chuyện tôi biết rất rõ vì tôi được trực tiếp chứng kiến.
Còn phần đầu câu chuyện thì nhiều năm sau này tôi được nghe một cô y tá kể
lại. Cô ấy biết Lennie từ ngày đầu tiên cậu ấy có mặt ở nhà trẻ. Ngày đó cũng
cách đây một thời gian khá lâu rồi, khi mà người ta vẫn còn có những nơi được
gọi là trại trẻ mồ côi.
- Đó là khi đêm đã khuya lắm rồi và không gian hoàn toàn tĩnh lặng. Mười
đứa bé đang ngủ yên trong nôi và chỉ có hai người trông chừng chúng. Một cô
y tá với cặp mắt rất nhân hậu và một bà giám đốc đầy kinh nghiệmCái gì vậy?
– Cô ý tá nói, mắt chăm chăm nhìn vào bóng đêm. – Tôi nhìn tháy cái gì đó
dưới cổng.
- Và ta cho rằng mình biết đó là cái gì. – Bà giám đốc nói.
Cô y tá đi ra ngoài và vài phút sau quay lại, tay đẩy một cái xe đẩy trẻ con.
Bà giám đốc kéo lớp chăn phủ ra, nhìn vào trong và nói:.
- Ôi, chẳng phải là con bé rất xinh sao?.
- Tôi nghĩ đó là một cậu bé. – Cô y tá nói. – Và nó chỉ mới được sinh ra
không quá một ngày.
- Xem này, còn có cái gì nữa ấy. – Bà giám đốc nói và lôi ra một vật bằng gỗ
được chạm khắc hình con khỉ. Nó to bằng khoảng một bịch sữa và được đánh
rất bóng. Con khỉ có nét mặt rất tinh quái. Bà giám đốc lật ngược vật đó lên và
thấy dưới đáy có hai chữ: Cho Lennie.
- Tốt, vậy là chúng ta đã biết nên gọi cậu bé này là gì rồi. – Bà giám đốc nói.
– Nhưng ta đoán là chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết được mẹ nó là ai.
Cô y tá cầm con khỉ lên, xoa tay khắp người nó và nói.
- Tôi đã từng nhìn thấy một con như thế này rồi. Tôi nghĩ là những đồ loại
này thường có ngăn kéo bí mật để giấu các thứ bên trong. – Cô ấy nhìn qua
https://thuviensach.vn
nhìn lại thật kĩ nhưng không thấy gì cả. – Không có, - cô ấy nói. – Hẳn là tôi đã
nhầm.
Đúng lúc đó thì đứa bé bắt đầu khóc thút thít.
- Nó đói đấy. – Bà giám đốc nói và vội vã đi hâm nóng một bình sữa. Lennie
mở mắt ra.
Bà giám đốc nhanh chóng quay lại và nhét cái ti cao su vào miệng Lennie.
Cậu bé chùn chụt mút sữa rất ngon lành và chẳng mấy chốc bình sữa đã hết
sạch. Bà giám đốc bắt đầu nhẹ nhàng rút cái núm tí ti ra khỏi miệng cậu bé.
Chụt.
- Ối!!! – Bà giám đốc la lên. Bà nhảy lùi lại và ngã nhào vào một chiếc ghế.
- Chuyện gì vậy? – Cô y tá hét lên hỏi.
- Nó cắn nát cái ti rồi. – Bà ấy giơ bình sữa lên và cô y tá ngạc nhiên đến nín
thở. Đầu núm ti cao su đã bị cắn rời ra. Lennie bé nhỏ nhè mẩu cao su ra khỏi
miệng và cái đầu núm ti rơi nảy xuống sàn.
Lennie bắt đầu khóc. Còn bà giám đốc và cô y tá thì cứ chằm chằm nhìn cậu
đầy kinh ngạc.
- Không thể nào. – Bà giám đốc nói.
- Nó mới chỉ có một ngày tuổi. – Cô y tá nói. – Và nó có…. Nó có….Răng!
– Bà giám đốc la lên. – Những cái răng to kì lạ. Trong suốt bao năm làm y tá
chưa bao giờ ta lại trông thấy một đứa trẻ sơ sinh nào lại có răng lớn đến cỡ
này.
3
Thật tuyệt, tất cả mọi người ở trại trẻ đều yêu mến Lennie. Còn các cô y tá
thì cho rằng nó hơi kỳ lạ với những cái răng quá cỡ. Chúng có vẻ quá to so với
miệng của nó. Và với cái đầu bé tí thì trong nó hệt như một con ngựa mỗi khi
nó cười.
Mà nó thì rất ít khi cười.
Cho đến khi mọi người bắt đầu đến trại trẻ nhận con nuôi.
https://thuviensach.vn
Những người muốn nhận những đứa trẻ sơ sinh làm con nuôi thường đến
trại trẻ mồ coi. Họ xem xét tất cả những đứa trẻ để xem mình có thích bé nào
không.
Hôm đó, những người đến đầu tiên đi một chiếc xe hơi bóng loáng.
- Chúng tôi muốn nhận một đứa bé đáng yêu. – Người phụ nữ nói, kèm theo
một nụ cười lạnh lung.
- Tất cả các bé ở đây đều đáng yêu. – Cô y tá cười.
Đúng lúc đó Lennie bé nhỏ nhoẻn miệng cười.
- Ối. – Người phụ nữ hoảng sợ nhìn chằm chằm vào trong nôi. – Nhìn những
cái răng to khủng khiếp này. Nó sẽ không bao giờ được nhận nuôi. Còn những
đứa khác không?.
- Không. – Bà giám đốc trả lời. – Tôi không cho rằng có đứa trẻ nào của
chúng tôi phù hợp với bà đâu.
Kể từ đó, Lennie có vẻ như không thích bất cứ ai đến nhận con nuôi nữa.
Dường như là tình cảm của nó đã bị tổn thương.
- Rồi một hôm, có bà vợ ông bán thịt lợn đến. Bà ấy cù vào dưới cằm
LennieCù này, cù này. – Bà ấy nói.
Đột nhiên bà ấy hét tướng lên.
- Ối.
Thì ra Lennie đã cắn vào ngón tay bà ấy. Cắn rất đau. Thế là bà ấy và chồng
đi ngay lập tức, chẳng nói thêm một lời nào.
Từ sau đó, mọi người đều được cảnh báo là không nên đưa tay vào nôi của
Lennie.
Đã bao nhiêu lần có người đến xem Lennie. Và vài người trong số họ muốn
nhận nuôi nó. Cho đến khi nó mở miệng và chìa ra những cái răng lớn thật là
lớn…Có một cặp vợ chồng trẻ, một người phi công và vợ của ông ta, đã thật
sự đưa Lennie về nhà, mặc dù có vẻ như nó chẳng thích họ lắm. Ngay sáng
hôm sau họ đã mang nó quay lại trại trẻ.
https://thuviensach.vn
- Nhìn này, - Người phi công nói, - Nó đã phá hỏng cái này hoàn toàn.
Mọi người nhìn chằm chằm vào cái nôi mây. Lennie đã xé toạc cái nôi ra
thành những miếng nhỏ bằng hàm răng to lớn của nó.
- Răng nó trông sẽ có vẻ nhỏ hơn khi đầu nó to ra. – Bà giám đốc nói. – Hãy
cho nó một cơ hội nữa.
- Không được. – Người phi công nói. – Chúng tôi không muốn có một thằng
con chỉ giỏi cắn nát mọi thứ.
Kể từ đó Lennie từ chối bất cứ ai muốn nhận nuôi nó. Nó cắn nát các núm ti
cao su người ta cho nó bú. Nó nhai sạch các đồ chơi bằng gỗ cho đến khi còn
những mảnh vụn. Nó chìa răng ra và gầm gừ. Nó cắn vụn hết cái chăn này đến
cái chăn khác. Nó táp như một con chó đớp mồi vào bất cứ ai đến xem xét nó.
Thứ đồ chơi duy nhất nó không cắn là con khỉ bẳng gỗNó rất yêu quý bà giám
đốc. Nó cũng rất yêu cô y tá. Nhưng nó cũng mang lại cho họ những khoảng
thời gian khó khăn vì sự kỳ lạ của nó.
Đến tận ba tuổi Lennie vẫn ở lại trại trẻ mồ côi vì không ai nhận nuôi nó.
- Sắp trở thành quá muộn mất rồi. – Bà giám đốc nói. – Hầu hết mọi người
chỉ muốn nhận nuôi những đứa trẻ mới được sinh ra thôi.
Rồi một hôm, bà giám đốc đưa vợ chồng Alan và Shirley Dobson đến xem
Lennie.
- Ta nghĩ là ta đã tìm được đúng cha mẹ cho nó. – Bà vui vẻ nói. Cô y tá
cũng ngẩng đầu lên cười vui vẻ.
- Cô ấy đi đến chỗ Lennie, cho nó ăn và bế nó vào phòng bà giám đốc. Nó
nhìn bà Shirley, cất lên tiếng gừ gừ nho nhỏ và nhe răng ra. Rồi nó nhìn chằm
chằm vào ông Alan và ngoác miệng cười. Nó thật đáng yêu. – Ông Alan nói. –
Đúng là đứa trẻ mà chúng tôi mong ước. – Ông cúi xuống nhìn Lennie bé nhỏ,
cười thật rộng miệng…. và chìa ra một hàm răng lớn hơn răng Lennie rất
nhiều. Chúng thật to. Phải nói chính xác là rất rất to. Chúng xứng đáng được
mệnh danh là những chiếc răng lớn nhất thế giới.
Lennie giang rộng tay ra và chập chững đi về phía ông Alan. Rồi nó trìu
mến quay sang nhìn bà Shirley. Bà ấy thì có hàm răng bình thường như mọi
https://thuviensach.vn
người thôi nhưng ai cũng thấy là bà ấy thích Lennie lắm rồi.
- “Ẹ iu”, - Lennie bập bẹ. Cuối cùng thì cậu cũng tìm được cha mẹ của mình.
Từ đó Lennie được nhận làm con nuôi.
4
Lennie đến sống ở trang trại ngay cạnh trang trại của bà cháu tôi. Nơi này
nằm ở trục đường dẫn lên núi và cách xa các nơi khác hàng dặm. Ngoài chúng
tôi ra chẳng còn hàng xóm nào cả, chỉ độc có hai trang trại. Thật ra mà nói, nơi
chúng tôi ở khó có thể gọi là trang trại được vì chúng tôi chỉ có một con bò và
hai chú cừu nho nhỏ. Nhưng thế cũng là đủ lắm rồi vì bà thường phải đi theo
một con đường nhỏ xem xét quanh mọi thứ còn tôi thì phải làm tất cả các việc
còn lại.
Gia đình nhà Dobson là hàng xóm của chúng tôi, do vậy tôi và Lennie lớn
lên cùng nhau. Thỉnh thoảng cậu ấy ngủ lại qua đêm ở nhà tôi hoặc tôi qua ngủ
chung với cậu ấy. Phải nói rằng chúng tôi là những người bạn rất hợp nhau.
Chúng tôi cùng làm những ngôi nhà trên cây, cùng đuổi theo lũ cừu và cùng
nhau thám hiểm mọi thứ.
Cứ thế, cho đến khi cả hai chúng tôi đều được khoảng năm tuổi và chuẩn bị
đi học thì có chuyện gì đó đã xảy ra. Một chuyện gì đó rất lạ. Ông bà Alan và
Shirley nói không cho phép tôi gặp Lennie vào ban đêm nữa. Tệ hơn nữa, họ
thậm chí cũng không cho phép cậu ấy qua ngủ cùng tôi nữa. Lennie bắt buộc
phải ở trong nhà khi trời bắt đầu tối.
Thế là tối tối tôi thường ngồi buồn bã nhìn xuống đồi, hướng tới ngôi nhà
của bạn mình. Tôi rất thích những buổi ngủ qua đêm ở nhà nhau như thế. Đôi
lúc, khi cả ngôi nhà nhà Dobson chìm trong bóng tối, tôi còn nhìn thấy một tia
sáng vàng vàng rất lạ sáng lung linh sau những tấm rèm cửa nhà họ.
Lennie và tôi bắt đầu đi học vào một năm như nhau. Nên cứ bảy rưỡi hàng
ngày chúng tôi lại cùng nhau đứng trước cổng nhà bà, chờ xe buýt của trường
đưa xuống núi. Trường học ở tận Bairnsdale, cách chỗ chúng tôi ở đúng bốn
mươi cây số.
https://thuviensach.vn
- Lennie, sao cậu lại không được phép ra ngoài khi trời tối? – Tôi thường hỏi
đi hỏi lại như vậy.
- Không được phép nói. – Lần nào Lennie cũng trả lời thế.
Mọi việc cứ thế trôi đi hết năm này đến năm khác, cho đến khi cả hai chúng
tôi đều được mười một tuổi. Tội nghiệp cậu bạn Lennie của tôi. Chúng tôi có
thể lang thang cùng nhau khắp nơi cả ngày nhưng hễ cứ trời tối là cậu ấy phải
trở về nhà. Nói chung, cậu ấy không được phép vui chơi nhiều lắm. Không bao
giờ cậu ấy tham gia các buổi cắm trại của nhà trường. Thậm chí cậu ấy cũng
luôn có lý do để không đi xem những buổi chiếu phim ở BairnsdaleVào ban
ngày thì tất cả mọi việc đều ổn. Chúng tôi có thể chạy quanh những bụi cây,
dựng nhà trên cây, câu cá, lang thang đâu đó. Nhưng cứ khi trời tối thì không
có gì nữa cả.
Rồi chuyện đó cũng xảy ra. Lennie quyết định kể cho tôi nghe về bí mật đó.
- Ritcho, tối nay cậu để cửa sổ mở nhé. Tớ sẽ sang. – Cậu ấy bảo tôi.
- Tôi cứ ngồi, đợi và đợi. Chẳng thấy Lennie đâu. Chẳng có một tín hiệu gì
của cậu ấy. Tôi trèo lên giường nằm, mở một cuốn sách ra đọc nhưng không tài
nào tập trung được. Cuối cùng, khi đã khoảng nửa đêm, Lennie trèo vào qua
cửa sổGì vậy? – Tôi nói.
- Tớ sắp nói với cậu một điều bí mật. – Cậu ấy nói. – Nhưng cậu phải hứa là
sẽ không bao giờ kể với ai. Không bao giờ.
- Cậu biết tớ mà, anh bạn. – Tôi nói. – Tớ sẽ làm cậu thất vọng sao?.
Cậu ấy nhìn tôi một lúc lâu. Rồi cậu ấy nói:.
- Tớ phải trút gánh nặng này thôi.
Lennie đi lại chỗ cửa và tắt đền đi.
Xung quanh trở nên tối om.
- Sao nào? – Tôi nói.
Lennie đột nhiên há miệng ra. Một luồng ánh sáng tràn ra. Những chiếc răng
của cậu ấy sáng lóe lên như đèn pha ô tô đang nhấp nháy trong một đường hầm
tối om. Mắt tôi mở to vì quá sốc. Rồi tôi bắt đầu cười. Tôi không thể kìm lại
https://thuviensach.vn
được. Chuyện này thật là buồn cười. Những chiếc răng sáng lên trong bóng tối.
Tôi ngã lăn ra giường, người rung bần bật vì cười. Tôi ôm chặt hai bên mạng
sườn, cố khống chế cơn đau vì cười.
- Chuyện này chẳng có gì là buồn cười cả. – Lennie nói.
Tôi lau nước mắt đi và cố gắng kiềm chế bản thẩn. – Chuyện gì xảy ra với
cậu vậy? – Tôi hét lên – Kem đánh răng huỳnh quang à? Hay màu vẽ phát
sáng? Là gì, là gì, là gì vậy?.
- Không. Không giống những thứ đó. – Lennie nói.
Những cái bóng hắt lên cứ nhảy nhót quanh phòng khi cậu ấy nói. Quang
cảnh giống như vũ trường, nơi mà những ánh đèn nhấp nháy chiếu vào mọi
người trên sàn nhảu những luồn ánh sáng nhiều màu sắc. Thật kỳ lạ.
- Vậy thì là cái gì? – Tôi hỏi.
- Chúng tự phát ra. – Lennie nói. – Khi cái răng đầu tiên của tớ rụng thì cái
mới mọc lên phát sáng trong bóng tối. Bố mẹ nói tớ phải giữ bí mật. Họ không
muốn có ai khác biết chuyện này.
Tôi ngồi yên trên giường nghĩ ngợi một lúc. Tôi cần phải thận trọng với
những gì mình nói. Không được quá nghiêm trọng, không được bông đùa quá
trớn. Tôi muốn cậu ấy cảm thấy an tâm.
Cuối cùng tôi nói:.
- Tớ ước gì tớ cũng có hàm răng như thế.
- Cậu điên à? – Lennie nói.
- Không. – Tôi nói. – Thử nghĩ mà xem. Cậu sẽ nổi tiếng. Cậu có thể sẽ
kiếm được nhiều tiền. Cậu sẽ xuất hiện trên ti vi. Trên báo. Cậu còn có thể biểu
diễn trên sân khấu nữa. Sẽ kiếm được cả đống tiền đấy. Tớ mới chỉ nghĩ được
đến đó thôi. Lennie Hải đăng, cậu bé với cái miệng ma thuật.
Lennie nhảy lên người tôi và ghim chặt tôi xuống giường. – Tớ cũng chỉ
mới nghĩ được thế này thôi. – Cậu ấy nói. – Chuột cống Ritcho, cậu bé với bên
mắt tím bầm.
Cậu ấy giơ nắm đấm ra và dứ dứ trước mặt tôi.
https://thuviensach.vn
- Tại sao không? – Tôi hỏi.
- Bố mẹ nói là tớ sẽ bị mang đến những buổi biểu diễn kỳ dị.
Đúng lúc ấy tiếng bà tôi vang lên qua cánh cửa:.
- Richard, tắt điện đi. Muộn rồi cháu.
Lennie khép miệng lại và nhảy xuống khỏi người tôi. Căn phòng lại trở về
tối om. Tôi nghe thấy tiếng gì đó giống như tiếng thút thít. Cậu ấy đang khóc
à? Ôi không, chẳng lẽ tôi đã nói điều gì sai sao? Không phải. Cậu ấy đang
cười. Mọi thứ ổn rồi.
Chúng tôi ngồi cùng nhau và nói chuyện rất lâu. Căn phòng lờ mờ sáng nhờ
ánh sáng le lói từ cái miệng kỳ lạ của Lennie. Cuối cùng, Lennie trèo ra khỏi
cửa sổ và đi thẳng về nhà. – Gặp lại cậu sau nhé, Ritcho. – Cậu ấy nói.
- Hẹn gặp lại cậu, Hải đăng. – Tôi nói với theo.
Khoảng đất phía trước còn rất tối nên tôi chẳng thấy gì cả. Tất cả đều tĩnh
lặng. Đột nhiên, một nụ cười đầy ánh sáng lóe lên, trôi nổi một cách kỳ quái và
cô đơn một mình trong đêm tối.
Rồi nó tắt ngấm đi.
5
Những chuyện xảy ra tiếp theo buồn lắm, tôi sẽ chỉ kể nhanh và sơ qua thôi
nhé.
Bố mẹ của Lennie đột ngột ra đi.
Ông bà Alan và Shirley Dobson qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi. Tôi sẽ
không kể cho các bạn nghe những gì cậu ấy đã trải qua. Điều đó thật khủng
khiếp. Hóa ra là ông bà Alan và Shirrley Dobson không có họ hàng nào ở Úc
cả. Không có ai để thay họ chăm sóc cho cậu ấy cả. Vì vậy, sau khá nhiều thủ
tục phức tạp với các nhân viên xã hội thì cậu ấy đã được phép sống cùng bà
cháu tôi.
Lennie đã rất buồn trong một khoảng thời gian dài, rất dài. Nhưng cậu ấy
vẫn cố gắng giữ bí mật về hàm răng của cậu ấy. Cậu ấy muốn thực hiện di
https://thuviensach.vn
nguyện của cha mẹ đã quá cố của cậu ấy. Bà cũng đã phát hiện ra chuyện đó
nhưng bà không hề hé môi nói nửa lời.
Lennie luôn biết rằng cậu ấy là con nuôi. Chuyện đó nhanh chóng trở thành
mối quan tâm duy nhất mà cậu ấy có thể nghĩ đến.
- Tớ rất thích sống cùng bà và cậu. – Lennie buồn bã nói. – Nhưng dù sao tớ
cũng muốn tìm được mẹ ruột của mình. – Lúc đó cậu ấy đang ngồi trong
phòng của chúng tôi, tay nghịch nghịch con khỉ nhỏ bằng gỗ. – Bà ấy để lại
cho tớ cái này, - cậu ấy nói tiếp. – Ngay khi tớ vừa sinh ra. Ngày kia là tớ tròn
mười ba tuổi rồi. Tớ cá là bà ấy sẽ tặng cho tớ một món quà sinh nhật nếu bà
ấy biết tớ ở đâu.
Cậu ấy nhìn xuống con khỉ, - Đây có thể là manh mối – Cậu ấy nói. – Nó có
thể giúp tớ tìm ra mẹ mình.
- Đưa nó cho bà xem. – Tôi nói. – Có thể bà sẽ biết gì đó.
Lennie lắc đầu. Không ai được chạm đến con khỉ quí giá của cậu ấy. Bà
thậm chí còn không biết là cậu ấy có nó nữa kia.
- Bà thông thái lắm. – Tôi nói. – Bà đã đi khắp nơi trên thế giới. Bà có thể
nói cho chúng ta biết về nguồn gốc của nó. Cậy làm sao biết được điều đó.
Bà ngồi trên ghế sô pha và xoay xoay con khỉ mặt cười bằng đôi bàn tay sần
sùi của bà.
- Trước đây ta đã từng nhìn thấy một con như thế này. – Bà nói. – Nó có
xuất xứ từ Trung Quốc. – Bà trả con khỉ lại cho Lennie. – Nó được gọi là con
khỉ truyền tin. Ta không biết sao nó được gọi thế.
Ngày hôm sau, Lennie làm một việc rất lỳ lạ. Cậu ấy mang con khỉ tới
trường. Cậu ấy xoay nó suốt khi ngồi trên xe buýt tới trường. Và rồi khi chúng
tôi đến trường thì cậu ấy lại xoay xoay con khỉ dưới gầm bàn.
- Bỏ nó ra chỗ khác, Lennie. – cô giáo nói.
- Vâng, thưa cô Richmond. – Cậu ấy nói. – Lennie để con khỉ sang một bên
nhưng chỉ năm phút sau nó đã lại ở trong tay cậu ấy.
https://thuviensach.vn
- Thôi được. – Cô Richmond nói. – Một lần thế là đủ lắm rồi. Đưa nó cho
cô, Lennie. Tan học em sẽ lấy lại nó. – Nói rồi, cô ấy cầm lấy cái đầu con khỉ.
- Không. – Lennie hét lên. – Cô không được lấy nó. – Cậu ấy tóm chặt đôi
chân của con khỉ và không chịu thả ra.
- Thật đấy, Lennie. – Cô Richmond nói, cố gỡ tay Lennie ra. – Hãy làm
như….
Bốp.
Đầu con khỉ gãy rời ra. Mặt cô Richmond đỏ ửng lên. – Cô xin lỗi, Lennie. –
Cô ấy nói. – Cô không có ý làm gãy nó.
Nhưng Lennie không nghe. Cậu ấy đang mải lôi một cuộn giấy nhỏ nhét
trong người con khỉ ra. Cậu ấy mở nó ra và vội vã đọc những gì viết trong đó.
Môi cậu ấy run run. Mắt cậu ấy bắt đầu mở to ra. Đột nhiên cậu ấy nhảy lên và
chạy ra khỏi lớp. Phần thân của con khỉ yêu quý của cậu ấy rơi bịch xuống sàn.
– bị bỏ lại như thể đó là một món đồ chơi không ai cần đến nữa.
- Quay lại đi. – Cô Richmond hét lên.
Nhưng cô ấy đã bị muộn mất rồi. Cậu ấy đã chạy ra đến sân trường, nhảy
qua hàng rào và mất hút trước khi cô ấy kịp bước thêm một bước.
Không kịp suy nghĩ gì, tôi cũng nhảy lên khỏi chỗ, vọt ra khỏi cửa và chạy
xuống phố đuổi theo Lennie.
Chắc hẳn hai chúng tôi sẽ gặp rắc rối lớn. Nhưng tôi có thể làm gì khác đây?
Chúng tôi là bạn bè mà.
6
Tôi chạy quanh các phố tìm Lennie.
- Hải đăng. – Tôi gọi to. – Cậu ở đâu?.
Chẳng có tiếng trả lời nào, các phố hoàn toàn yên tĩnh,.
Cách đó một quãng tôi nghe thấy tiếng còi tàu trưa. Nó đang chuẩn bị rời
Melbourne. Có cái gì đó mách bảo tôi rằng Lennie đang ở trên con tàu đó.
Đừng có hỏi tôi là sao lại biết thế, đơn giản là tôi biết, thế thôi.
https://thuviensach.vn
Tôi phóng thẳng vào sân ga ngay khi con tàu chuẩn bị khởi hành. Tôi nhảy
lên và bắt đầu tìm kiếm dọc các toa. Và cậu ấy ở đó, ngồi khom người trên một
cái ghế ngay cạnh nhà vệ sinh.
Tôi sà xuống ngồi vào chỗ bên cạnh.
- Lennie. – Tôi nói, - Cậu đang làm gì vậy? Cậu sẽ đi đâu?.
Cậu ấy đưa cho tôi mảnh giấy tìm thấy bên trong con khỉ và tôi đọc nó thật
nhanh.
Lennie bé nhỏ của mẹ,.
Mẹ hi vọng rằng con sẽ tha thứ cho mẹ vì đã bỏ lại con trong trại trẻ mồ côi.
Nhưng mẹ không thể chăm sóc cho con được. Mẹ đang gặp rất nhiều chuyện
rắc rối. Mẹ rất yêu con nhưng mẹ buộc phải để con lại đó. Khi nào lớn lên, con
sẽ tìm thấy mảnh giấy này bên trong con khỉ. Nếu con muốn gặp lại mẹ, hãy
đến một nơi có tên là Donuts ở tầng trệt của phố Swanston ở Melbourne. Mẹ sẽ
đợi con ở đó vào ngày mùng 1 tháng 5 hàng năm. Đó là ngày sinh nhật của
con. Mẹ sẽ đợi ở đó vào lúc mười giờ sáng. Con sẽ thấy mẹ đứng ngay cạnh
máy bán bánh rán. Mẹ sẽ mặc một chiếc áo khoác đen. Mẹ cũng sẽ hiểu vì sao
nếu con không muốn gặp lại mẹ. Yêu con rất nhiều.
Mẹ của con.
- Mai là sinh nhật cậu rồi. – Tôi nói.
Trước khi kịp trả lời tôi thì Lennie đã nhảy dựng lên. Người soát vé đang đi
đến.
- Nhanh. – Cậu ấy nói. – Chui vào nhà vệ sinh ngay.
Hai đứa chúng tôi chen chúc trong một cái nhà vệ sinh bé tí và đóng cửa lại.
– Nói nhỏ thôi. – Lennie nói. – Cái nhà vệ sinh này là để dành cho một người
thôi.
Chúng tôi ngồi trong đó lâu thật là lâu. Ít nhất cũng phải bốn mươi phút.
Lennie nói với tôi là cậu ấy phải đến chỗ bán bánh rán để gặp lại mẹ cậu ấy.
Nếu bà ấy vẫn còn sống. Cậu ấy cứ nhìn mãi vào mẩu giấy như thể đó là bức
hình của một người thân yêu đã qua đời từ lâu rồi vậy.
https://thuviensach.vn
- Trong đó nhanh lên. – Một giọng nói to vọng qua cửa. – Có năm người
đang xếp hàng đợi bên ngoài đây này. Làm gì trong đó mà lâu thế ? Ấp trứng
chắc.
Chúng tôi mở cửa nhà vệ sinh, mặt đỏ bừng vì xấu hổ và quay trở về chỗ
ngồi. Đây là một cái tàu chợ vì vậy người soát vé liên tục đi lại kiểm tra vé.
- Cậu có bao nhiêu tiền? – Lennie hỏi.
- Không có. – Tôi nói. – Còn cậu?.
- Năm mươi xu. – Cậu ấy nói.
- Cho xem vé nào, các cậu bé. – Một giọng nói to vang lên.
Người soát vé rất cao và trông rất khó tính. Tôi có thể thấy rõ là bà ta rất
quen với việc trị những kể muốn đi tàu mà không muốn trả tiền. Và tôi đã
đúng.
- Tôi biết rõ hai cậu đã trốn trong nhà vệ sinh. – Bà ta nói. – Cách ấy xưa
như trái đất rồi.
Hai chúng tôi đành nở những nụ cười yếu ớt, cố nặn ra một câu chuyện nghe
cho có lý một chút.
Đúng lúc đó thì con tàu chạy rầm rầm vào đường hầm. Cả toa tàu chìm
trong bóng tối. Nói đúng ra thì tôi không nên nói cả toa chìm trong bóng tối.
Vẫn còn hai hàm răng của Lennie đang le lói sáng. Một cái miệng, chỉ một
mình nó thôi đang chập chờn trong bóng tối. Với một nụ cười trông thật ma
quái.
- Chúng cháu không có vé vì… -hàm răng đang lóe sáng ấy cất tiếng.
- Á á á….- Người soát vé hét lên. Bà ta quay ngoắt ra lối đi và mất hút.
Con tàu ra khỏi đường hầm và hàm răng của Lennie trở lại bình thường
trong ánh sáng ban ngày. Những hành khách khác quay lại và nhìn chúng tôi.
Họ không chứng kiến chuyện xảy ra nên rất muốn viết chuyện ầm ĩ vừa rồi là
gìBa mươi giây sau bà soát vé quai lại cùng hai người mặc trang phục ngành
đường sắt. – Trốn vé. – Bà ta nói to. – Và thằng ranh này còn đeo một chiếc
https://thuviensach.vn
mặt nạ phát sáng để dọa tôiHai người đàn ông thô bạo lôi chúng tôi ra khỏi
ghế.
Tàu dừng lại ở một ga lẻ.
Chúng tôi bị tống xuống.
- Đừng có trốn lần nữa. – Bà soát vé hét to. – Tao nhớ mặt chúng mày rồi
đấy.
7
Chúng tôi ngó quanh quất khi con tàu đã khuất phía xa xa. Sân ga này chỉ có
một cái nhà bé tí có hiên. Không có ai gần đó. Xung quanh chúng tôi là những
khoảng đất trống trải dài ra bốn phía. Có một khu đỗ xe nhỏ và một cái cầu đá
vắt ngang qua những đường ray, dẫn thẳng đến con đường đầy bụi phía bên
kia.
Lennie nhìn đồng hồ của cậu ấy. – Làm sao chúng ta đến Melbourne đúng
giờ được đây? – Cậu ấy rên rỉ.
- Phải có một chuyến tàu khác nữa chứ. – Tôi nói đầy hy vọng.
Chúng tôi đang rất bơ vơ. Cả thế giới này như đang chìm vào im lặng. Âm
thanh duy nhất là từ một con quạ đang cất lên những tiếng kêu thê lương trên
nền trời xanh. Tôi bắt đầu nghĩ về bà. Hẳn là bà đang rất lo lắng.
Bà soát vé có để lại một cái hòm bên đường ray. Nó chứa toàn những bộ
phận kỹ thuật.
Từng phút chầm chậm trôi qua. Rồi từng giờ. Trời bắt đầu tối.
- Chúng ta thử cuốc bộ xem nào, - Tôi đề nghị.
- Không. – Lennie nói. – Bọn mình không biết rõ từ đây tới thành phố bao
xa. Sẽ có ai đến và lấy cái hòm này đi. Họ có thể cho bọn mình đi nhờ.
Cậu ấy đã đúng là sẽ có người đến.
Trời đã tối hẳn thì có tiếng động cơ hòa vào dàn đồng ca nỉ non của lũ dế
quanh đó. Một lúc sau, chúng tôi thấy một chiếc máy kéo cũ. Nó đi qua cây
https://thuviensach.vn
cầu đá và dừng hẳn lại trong khi động cơ vẫn nổ. Một bác nông dân với hàm
râu muối tiêu đội cái mũ đã mòn vẹt nhảy xuống và nhấc cái hòm lên.
- Xin lỗi, thưa ông. – Miệng của Lennie há ra nói trong đêm tối. – Ông có
thể cho chúng cháu đi nhờ được không ạ?.
- Ôi, Chúa ơi. Lạy Chúa tôi. – Bác nông dân rú lên. – Thật khủng khiếp.
Những cái răng thật khủng khiếp. Trời ơi. Trời ơi. – Bác ấy thả cái hòm rơi
bịch xuống sân ga.
Tất cả những gì có thể thấy lúc này là hai hàm răng đang phát sáng của
Lennie. Giống như những chiếc đĩa bay đang lượn lờ trong đêm vậy.
Bác nông dân nhảy vội lên máy kéo và lái nó qua cầu. Rầm. Bánh trước của
cái máy kéo đâm vào thành cầu làm một tảng đá lớn rơi xuống đường ray phía
dưới.
- Dừng lại. – Tôi hét với theo. – Quay lại đi. Lennie sẽ không làm hại bác
đâu.
Cái máy kéo rung lên và gầm lên phía xa xa.
Một âm thanh khác ầm ầm vang lên trong đêm tối. Vẫn còn xa nhưng rõ
ràng là đang tiến lại gần. Đó là một con tàu.
Chúng tôi nhòm qua cái lỗ thủng trên thành cầu. Ngay dưới này có một tảng
đá...
 





